Tim Cook dạy con làm giàu
Dệt là nghề truyền thống của làng Mẹo.. Keo Lôm là xã nhiều khó khăn của huyện Điện Biên Đông. Chủ nhân nơi đây hầu hết là bà con dân tộc Mông và Thái. "Ngày trước, điện, đường chưa có, quanh năm mây mù bao phủ nên bà con ngoài thời gian đi nương rẫy, chỉ uống rượu rồi... Ngủ nên cứ đẻ sòn sòn, có gia đình sinh tới hơn chục người con. Thế nên cứ nghèo mãi..." - anh Giàng A Tùng, bảo vậy khi đưa chúng tôi đi thăm bản Chóp Ply. Theo lời lão nông Giàng A Thếnh, dân bản Chóp Ply thì cái bản này bao năm nay chỉ có 3 thứ "nổi tiếng" là gió lạnh sương mù, đẻ nhiều con và đói nghèo. Đẻ nhiều Tim Cook con là niềm tự hào, lắm con trai thì tha hồ hãnh diện với hàng xóm và uy tín trong họ tộc. Anh Tùng kể: Những năm gần đây, sau nhiều đợt tuyên truyền, vận động, giải thích của Đảng, Nhà nước, nhất là cán bộ dạy con làmgiàu dân số-kế hoạch hóa gia đình, dân bản đã tìm ra nguyên nhân số 1 dẫn đến sự đói nghèo của bản chính là đẻ nhiều. Thế là bản đưa chính sách dân số vào làm một nội dung quan trọng trong hương ước của bản, không chấp nhận tảo hôn, kết hôn cận huyết, đẻ nhiều con, không cho trẻ đi học... Bên bể nước công cộng đầu bản, bắt gặp vợ chồng trẻ Giàng A Tú và Giàng Thị Mỷ đang cùng nhau giặt quần áo, nhìn họ thật hạnh phúc. Tôi hỏi Tú: Các bạn yêu nhau bao năm thì mới cưới? Tú cười, bảo: Lâu rồi đấy nhưng mình đợi đến nay đủ tuổi mới cưới mà. Mình và vợ đã nhất trí chỉ đẻ 2 con thôi, để sức khỏe còn làm nương, nuôi con đi học và trẻ đẹp mãi nữa. Người Mông trong bản bây giờ không di theo "lối mòn đẻ nhiều con" như trước đâu. Cán bộ bảo thế và bụng mình cũng nghĩ như thế đấy. Kiều Thiện .. Lam Lan theo Bí mật tư duy triệu phú - tác giả T, bình Nhưỡng sẽ để các chuyên gia IAEA tiếp cận kiểm tra Yongbyon.. Họ biết lúc nào cấp dưới cần gì và khiến chúng ta mất kiểm soát bởi những lời lẽ kích động, iran vẫn khẳng định chương trình hạt nhân của họ chỉ nhằm mục đích hòa bình là sản xuất điện năng. Nhưng có phần đúng như mẹ tôi nói ban đầu, chỉ đủ chi tiêu ở mức tối thiểu. Phân tích khoa học thì thấy việc lớn bao gồm những việc nhỏ, số doanh nhân có tài sản một triệu USD ở Việt Nam đã tăng lên con số hàng trăm.
. Tại sao?Tại sao việc tìm kiếm những con số giàu có lại nhiều ý nghĩa. Có thể có nhiều cách giải thích khác nhau tới sự quan tâm, nhưng nhìn một cách tích cực, theo chiều hướng vận động xã hội thì có thể lưu ý vài điểm sau.Trước tiên, các cá nhân giàu có từ hoạt động kinh doanh là người được hưởng kết quả của một quá trình cạnh tranh và nỗ lực kinh doanh. Tài sản của họ thể hiện sự dồi dào tài chính của xã hội được tích lũy sau các thời kỳ kinh doanh đủ dài. Là một phần sự giàu có của xã hội. Là hình ảnh giàu có của quốc gia, lãnh thổ.Tiếp đến, đối với nhận thức tích cực của xã hội, hình ảnh người giàu là một khát vọng, hướng phấn đấu cho những người đang phấn đấu trong các hệ thống kinh doanh đã tồn tại, cũng như những ai đứng trước thách thức khởi nghiệp.Thứ ba, việc nắm rỏ cơ cấu phân bố tài sản trong các nhóm dân cư, thuộc vùng lãnh thổ giúp quốc gia như Việt Nam có thể hoạch định các chính sách công bằng xã hội về lâu dài. Thông tin này là bức tranh không thể không biết nếu Chính phủ hướng tới một xã hội công bằng - văn minh.Tiến trình giàu có của nước Mỹ thật đáng suy ngẫm. Nước Mỹ là thế lực trỗi dậy về kinh tế ở thế kỷ XVIII, và thực sự trở nên hùng mạnh ở thế kỷ XIX Người ta không làm sao đo đếm được sự giàu mạnh lên của nước Mỹ nếu không biết những người giàu nhất nơi đó có bao nhiêu tài sản. Đứng về mặt khoa học, chúng ta muốn biết sự thật về một số đông thì cũng chỉ cần khảo sát một mầu đủ sức làm đại diện. Đối với sự giàu có của một quốc gia, đó là của cải do những người giàu nhất nắm giữ.Điều đáng nói là vào ngày độc lập, nước Mỹ chưa hề có một triệu phú nào. Điều này được nhà nghiên cứu Kevin Phillips kết luận trong cuốn khảo cứu của ông của cải và dân chủ. Thế nhưng, điều đáng nói là tất cả những người ký tên vào Bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ đều giàu có và đại diện cho nhiều lĩnh vực sản xuất kinh doanh quan trọng của quốc gia thời kỳ đó. Tới tận 1783, lịch sử vẫn chưa thống kê được một triệu phú nào ở Mỹ.Vậy các đại gia Mỹ phất lên nhanh chóng nhờ điều gì, khi mà tận cuối thế kỷ XVIII, tài sản của họ vẫn còn vô cùng nhỏ bé so với các đại gia Châu Âu. Đó là thương mại, vận tải phục vụ thương mại và công nghiệp phục vụ chiến tranh ở chính Châu Âu. Cuộc chiến của Napoléon đã đưa họ lên vị trí mới. Nền hàng hải trung lập tương đối của Mỹ là vận hội làm ăn khi các quốc gia giàu có ở Châu Âu lâm trận với nhau. Những triệu phú đầu tiên ra đời và phải kể tới Stephen Girard, vùng Philadelphia, một chủ hãng tàu. Tài sản của ông được ghi nhận vàn năm 1831 khoảng 6,5 triệu USD.Trước đó người giàu nhất là William Brigham thuộc khoảng 1790 - 1800, ông có tài sản khoảng 3 triệu USD, được xem là triệu phú sớm và giàu nhất. Còn triệu phú đầu tiên của My là Elias Hasket Derby vào khoảng năm 1786, doanh nhân ở Salem, bang Massachussetts, chủ hãng tàu và thương gia.Thời kỳ 1770 - 1900 chính là giai đoạn tích lũy của cải nhanh chóng của Mỹ, và trên thực tế là tích tụ tài sản của các triệu phú Mỹ. Người ta chứng kiến mức tăng tài sản tối đa của cá nhân giàu trong xã hội từ mức 1 triệu lên tới mức 400 triệu trong 130 năm của lịch sử. Thật là bước tiến ngoạn mục. Điều này khiến chúng ta nhớ tới vào những năm giữa thập niên 1980, gia đình nàn có một vài cây vàng được xem là giàu có, thì tới giữa thập niên 1990, số doanh nhân có tài sản một triệu USD ở Việt Nam đã tăng lên con số hàng trăm. Mười năm sau, sự tăng trưởng kinh tế đã đưa số người Việt Nam vào danh mục 100 triệu USD tăng lên đáng kể nhờ cơ chế đánh giá lại tài sản qua thị trường chứng khoán. Số triệu phú ở Việt Nam chắc chắn đã tăng lên đáng kể, trong đó có nhiều người nắm giữ hàng trăm triệu USD tài sản qua bất động sản, cổ phiếu, tiền mặt, đồ cổ... Một mặt việc bảo vệ quyền riêng tư cá nhân là cần thiết, nhưng mặt khác khi trở thành người rất giàu có, một tỷ lệ nhỏ cá nhân nắm giữ một tỷ trọng lớn tài sản quốc gia, việc được biết thông tin về tài sản cá nhân cũng có ý nghĩa công bằng với xã hội. Nhưng cuộc điều tra về mức lương trung bình chẳng đã thường xuyên được tiến hành đó sao.Tâm lý bực bội và lo lắng khi có ai đó ước lượng tài sản của mình hiện đang tồn tại trong số những người giàu tại Việt Nam. Làm sao để sự e ngại này mất đi? Có hai chiều hướng rõ nét. Thứ nhất, định kiến với người giàu cần xóa bỏ bằng cách công nhận công lao và tài năng quản lý, rõ ràng, liên tục và nhất quán. Thế nhưng, chiều hướng thứ hai là chính các doanh nhân với sự dũng cảm gạt bỏ các kiểu làm ăn dối trá, trốn lậu và bất minh. Nói cách khác, việc ngày càng dễ thống kê tài sản lớp người giàu áp đảo tài sản xã hội là một xu hướng khi xã hội tiến tới văn minh kinh doanh. Những thông tin đó cũng chính là một phần của văn minh kinh doanh: minh bạch.Doanh nhân chân chính trở nên giàu có đồng nghĩa với tài năng kinh doanh được khăng định. Sự giàu có góp phần làm nên thương hiệu cá nhân. Trong quan hệ kinh doanh, hợp tác với một đối tác giàu có sẽ đáng tin cậy hơn, ít trường hợp thất tín hơn. Lý do rất đơn giản, nếu có điều gì bất nhất thì phần lợi tăng thêm chưa hẳn đã có đóng góp đáng kể vào tài sản hiện có của người giàu, nhưng ngược lại, uy tín sẽ bị tổn hại và thiệt hại của việc kinh doanh trong tương lai có thể rất lớn. Doanh nhân không có tiền, không có tài năng, không có thương hiệu sẽ vô cùng khó khăn để tìm được người muốn hợp tác kinh doanh. Như vậy, lợi ích của người giàu đẻ làm ăn rất lớn. Vậy tại sao phải giấu đi sự giàu có của mình. Những người giàu có cũng thường tìm đến với nhau để cùng kinh doanh và trở nên giàu có hơn. Càng ngẫm, lại càng thấy khó mà giải thích vì sao lại phải bác bỏ sự giàu có của chính mình. TÀI CHÍNH DIỄN ĐÀN KINH DOANH ĐÔ THỊ CÔNG NGHỆ XÃ HỘI NÔNG NGHIỆP VĂN HÓA GIẢI TRÍ. Đó là chia sẻ của TS Nguyễn Tuấn Quỳnh, Phó Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Vàng bạc Đá quý Phú Nhuận PNJ kiêm Phó Chủ tịch Hội Doanh nhân trẻ TP.HCM, tại buổi tọa đàm Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh do Trường ĐH Mở TP.HCM tổ chức mới đây. TS Quách Thu Nguyệt, nguyên Giám đốc Nhà xuất bản Trẻ, cũng cho rằng các bạn trẻ cần tỉnh táo để biết rõ năng khiếu, sở trường làm giàu ở mỹ và điều kiện tài chính để có thể theo đuổi trọn con đường nghề nghiệp của mình, tránh đứt gánh” giữa đường. Nếu đang theo học một chuyên ngành hoặc đang làm một công việc nào đó mà cảm thấy mình đi sai đường thì bạn nên làm lại từ đầu. Bởi khi bạn yêu quý công việc thì hiệu quả sẽ được tăng cao, ý tưởng sáng tạo và lòng yêu nghề sẽ được khơi dậy. Q.DŨNG .. Ông Phạm Nhật Vượng, tỉ phú người Việt đầu tiên lọt vào "bản đồ tỉ phú đô la" của tạp chí danh tiếng Forbes - Ảnh: Forbes Việt Nam. Năm 1972, ông nhập ngũ vào nam chiến đấu. Chiến trường ông hoạt động bao gồm Nam Lào, thành cổ Quảng Trị và tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh. Năm 1978 hoàn thành nghĩa vụ quân sự ông được phục viên và cũng trong năm đó ông xây dựng gia đình. Vợ ông năm lần sinh con thì bốn lần sinh bình thường, duy chỉ có cháu thứ ba là Trịnh Thị Trang sinh năm 1982 càng lớn cháu có nhiều biểu hiện như biếng ăn, ăn uống thất thường, sinh hoạt không theo quy luật... Và đến khi cháu biết đi, biết nói thì biểu hiện của đứa trẻ bị thiểu năng trí tuệ ngày càng rõ. Ông bà đã nhiều lần đưa con đi chữa bệnh tại các bệnh viện, nhưng đều không có hiệu quả. Lo và thương con, ông bà đã làm hết sức mình để chữa trị, do đó kinh tế gia đình ngày càng giảm sút. Năm 2009, ông đi khám và được Hội đồng Y khoa tỉnh kết luận bị nhiễm chất độc hóa học, mất sức lao động 61% và được hưởng trợ cấp 1.277.000 đồng; con của ông, cháu Trang đã bị ảnh hưởng chất độc da cam từ bố, được hưởng chế độ trợ cấp da cam. Cuộc sống của một gia đình gồm bảy người không có công ăn việc làm tại thành phố Hưng Yên là rất vất vả. Với bản chất của anh Bộ đội Cụ Hồ, ông không chịu cảnh nhìn vợ con đói ăn, không mặc cảm với bản thân là một nạn nhân chất độc da cam, ông luôn ghi nhớ lời dạy của Bác Hồ "tàn nhưng không phế". Sau nhiều lần thất bại, ông đã đúc rút nhiều kinh nghiệm và quyết định đầu tư mua mầm và ghép đồng loạt giống nhãn Hương chi trên những cây nhãn mà ông đã trồng trên diện tích vườn của gia đình. Do ghép đúng kỹ thuật và chăm sóc hợp lý, năm thu hoạch đầu tiên vườn cây của ông đã thu được từ ba đến năm tấn quả. Bí quyết thành công của ông không có gì đặc biệt mà chỉ là biết vận dụng khoa học kỹ thuật từ sách báo vào thực tế và chăm sóc theo đúng thời vụ. Trồng nhãn đã 10 năm, ông có kinh nghiệm thực tế và áp dụng khoa học kỹ thuật để ghép và cho ra những giống nhãn có thể cho thu hoạch sớm, lam giau giống nhãn cho thu hoạch muộn hơn so với thời vụ, cho hiệu quả kinh tế cao hơn. Để mở rộng sản xuất, ông đã đề nghị chính quyền địa phương được chuyển đổi đất nông nghiệp sang trồng cây ăn quả có giá trị kinh tế cao, trên diện tích 700 m2, trồng hơn 100 cây nhãn và nhận làm thêm với diện tích 900 m2 để trồng gần 200 cây nhãn thuê và tính theo sản phẩm. Hằng năm, bình quân ông thu hoạch từ 7 đến 10 tấn quả trị giá từ 30 đến 50 triệu đồng. Gia đình ông từ một hộ nghèo của thôn nay đã trở thành hộ giàu của xã, ông đã mua sắm được đầy đủ tiện nghi để phục vụ cuộc sống. Ông Trịnh Đức Nhã, một cựu chiến binh và là nạn nhân chất độc da cam biết vượt qua chính mình làm kinh tế giỏi và là địa chỉ tin cậy để đồng đội tìm đến học hỏi kinh nghiệm. Ông Nhã là một gương điển hình tiên tiến để nhiều nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin học tập.TRẦN SÁU Hội Nạn nhân chất độc da cam tỉnh Hưng Yên. Giám đốc Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Iran - ông Fereydoun Abbasi-Davani. Ảnh: AP. Việt Nam có những khu nghĩa địa xa hoa khiến không ít người phải chóng ngợp. Ảnh minh họa.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét